• 07/08/2018
  • 885

Tương lai phía trước là một màu tối mực - liệu đây có phải là tôi trong vài năm sắp tới?

Mỗi cái bắt tay cảm ơn đến từ nhà tuyển dụng, tôi lại thêm phần lo lắng. Liệu đây sẽ là cái bắt tay chào mừng tôi gia nhập công ty hay sẽ lại là một lời an ủi “khéo léo”: “Chúng tôi trân trọng cảm ơn bạn đã dành thời gian quý báu của mình để đến buổi phỏng vấn ngày hôm nay. Tuy nhiên,...” Đã bao nhiêu lần rồi, tôi không biết đây sẽ là lần thứ n bao nhiêu và tình trạng thế này sẽ kéo dài cho đến bao giờ nữa.

 

Ra trường không được bao lâu, tưởng rằng câu chuyện “công việc mơ ước” sẽ là trang tiếp theo của “giấc mộng thành công” của tôi. Tuy nhiên, đời vốn dĩ không như là mơ. Trái với những hình ảnh mường tượng trong đầu về những bản hợp đồng mức lương lên đến nghìn USD đi kèm với những lợi ích “thiên đường”, điều cuối cùng tôi nhận được chỉ là những cái bắt tay “chia buồn” và những “lá thư Cảm ơn nhưng ...” đến từ nhà tuyển dụng. Điều duy nhất tôi nhớ được ở những bức thư này chính là 1 dòng chữ in đậm: "Kinh nghiệm công việc của bạn không đủ đáp ứng yêu cầu tuyển dụng ở doanh nghiệp chúng tôi."

Lật lại ký ức của mình, tôi té ngữa vì sự thật “nghiệt ngã” mà nhà tuyển dụng dành cho tôi: Họ nói đúng! Những năm qua, bên cạnh công việc bàn giấy hằng ngày lặp đi lặp lại từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại doanh nghiệp “người quen” của gia đình, tôi hoàn toàn KHÔNG CÓ GÌ TRONG TAY CẢ. Tội tự trách mình: Liệu trong thời gian vừa qua, mình chỉ đang làm 1 công việc lặp lại nhiều lần hay phát triển mỗi ngày cùng công việc? 

Đối với những người bạn đồng trang lứa, mỗi ngày của họ đều được tận dụng triệt để từng phút từng giây. Trong khi tôi đang lân la các quán cà phê tán dóc cùng bạn bè sau giờ làm, họ lại tiếp tục chạy xe đến các hội nhóm, câu lạc bộ trao đổi ngoại ngữ hoặc các buổi toạ đàm chuyên ngành. Trong khi tôi đang tiêu xài “hợp lý” chi tiêu hằng ngày của mình với các khoản: Ăn, chơi, xe, men tưởu cùng bạn bè; họ đang tích góp từng đồng tiền mỗi ngày cho các chi tiêu và kế hoạch tương lai của mình, trong khi tôi xách chiếc xe tay ga mẹ sắm tặng nhân ngày đi làm đầu tiên, tạm gọi là “tiện cho việc đi làm”, dạo quanh thành phố một cách vô thức những ngày cuối tuần, họ - những người bạn đồng trang lứa của tôi đang chở nhau trên những con xe số “bô nghẹt, máy kêu” đi đến từng ngóc ngách con hẻm để gửi gắm những món quà yêu thương cho những ai kém may mắn hơn mình. Cùng 1 hành động, cùng 1 thế hệ nhưng giữa tôi và họ lại khác nhau ở 2 từ: “Ý THỨC”

 

 

Giờ đây, tôi sẽ phải trả giá cho cái khoảnh khắc sung sướng vô chủ đích nhất thời năm nào của mình. Trong khi tôi đang tiếp tục ngồi ở quán cà phê quen thuộc một mình, tay lướt chiếc điện thoại 1 cách vô tội vạ thì họ - những người bạn đồng trang của tôi đã có cho mình 1 điểm hẹn tri thức, nơi mà họ có thể dành hàng giờ để chia sẻ, trao đổi và tranh luận kiến thức & kinh nghiệm chuyên môn cho nhau. Trong khi thu nhập của thôi cứ thế mà “dậm chân tại chỗ”, bạn tôi giờ đây người thì lương chạm mốc hàng nghìn USD. Cá biệt, có bạn còn trở thành chủ công việc kinh doanh của mình, doanh thu hàng tháng chắc phải lên đến 9 con số. Trong khi bạn bè tôi đã có cho mình một viễn tượng bản thân trong 10 năm tới vô cùng xán lạn, tôi vẫn ngồi đây, băn khoăn trầm ngâm về một tương lai: tối đen, đắng và lạnh lẽo như ly cà phê mà tôi thường hay uống tại hàng quán thân quen nọ. 

Trong suốt những năm qua, tôi chỉ có làm như một cỗ máy, còn họ thì vừa làm vừa học.

Trong suốt những năm qua, trong khi tôi ngồi chơi xơi nước, đợi cấp trên giao việc, họ luôn chủ động đến gặp cấp trên của mình để hỏi thêm về công việc.

Trong suốt những năm qua, thay vì dũng cảm đón nhận thử thách mới, tôi lại “nhẹ nhàng khéo léo” chối từ mà chọn cho mình “cuộc sống an phận nhưng vô chủ đích”. 

 

 

Gửi đến những ai ngoài kia còn đang băn khoăn về tương lai của mình, đừng chấp nhận sự thật nghiệt ngã hiện tại. Hãy dành ra cho mình 30 phút, chỉ 30 phút thôi để nhìn lại chính mình và tự nhủ: Tôi cần phải làm gì để thay đổi cuộc đời mình? Cuộc sống bây giờ là một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Ngày hôm nay bạn trì hoãn thì đã có những người khác bứt phá vượt mặt lên trước bạn cả dặm đường sự nghiệp. Đừng sống một cuộc đời vô nghĩa. Đừng dành cả tuổi thanh xuân đi làm của mình vào những cuộc vui tán dóc vô nghĩa, hãy dùng quãng thời gian quý báu này để làm giàu tri thức & vốn sống của mình. Sống lâu không lên lão làng, chỉ có kinh nghiệm và những vết tích của gian khó mới khiến bạn trưởng thành và phát triển hơn người được thôi.

Nếu bạn không tự cường được, giờ đây ai sẽ thay bạn “gánh vác” trách nhiệm này? Vững tâm, vững lòng và vững tiến nhé – những tài năng trẻ tương lai. Số phận tại vị đôi tay của bạn.

Đánh dấu yêu thích

VỀ NGƯỜI VIẾT

HR Insider

Tài khoản chính thức của ban biên tập HR Insider thuộc VietnamWorks.

CHO NGƯỜI TÌM VIỆC

HR Insider là cổng thông tin sự nghiệp - nhân sự do VietnamWorks vận hành nhằm giúp người đi làm, người tìm việc và nhà tuyển dụng đạt được ước mơ của mình.

Lên đầu trang